(dựa theo ý tưởng của Kara Cutruzzula trên Shape magazine)
Hôm nay bạn kết nối vào trang Facebook, lại những thông tin quen thuộc từ bạn bè và người thân, xen kẽ trong những dòng tâm tư và hình ảnh được chia sẻ của những người mà bạn quen biết là các mẫu tin ngắn gọn của những người bạn chạy bộ với thói quen chụp hình đồng hồ của họ sau khi luyện tập, và kết quả của họ đã và đang xuất hiện trên trang Facebook cá nhân của bạn. Những thành tích mà họ đạt được như chạy cung đường nào ngày hôm nay, mất bao nhiêu thời gian, đốt bao nhiêu calories, và dĩ nhiên kèm theo đó là…. pace! Sau khi xem xong mấy con số này có thể nó làm bạn hứng chí và phải chạy cho bằng được với thiên hạ, hay là cũng có thể nó làm bạn nhụt chí, không muốn ra khỏi giường và ra khỏi nhà, bởi vì tốc độ của bạn không thể so sánh được với những người bạn chạy bộ được gọi là hổ báo này.
Từ đó bạn có thể đâm ra suy nghĩ lung tung. Biết đâu mọi người đang nhìn mình và bấm đồng hồ của họ để đo tốc độ của mình. Có thể bạn không còn muốn khoe pace chạy của mình nữa. Rồi bạn tự hỏi có cách nào dùng Photoshop để xóa đi thời gian chạy mỗi km ra khỏi khung hình không? Nhưng suy cho cùng thì vô lý quá! Không có lý do gì phải lo lắng nếu bạn không đạt được chuẩn mực của VĐV Thế Vận Hội, và sau đây là tại sao:
1. Không có ai thèm nhìn bạn chạy đâu, đừng lo. Người chạy bộ thì lo tập trung đạt được pace của riêng họ, và nếu họ đi bộ thì có lẽ họ đang suy nghĩ là tối nay ăn món gì hay là tại sao cô đó hay cậu đó chưa gửi tin nhắn cho mình, hay là họ còn đang lo lắng sẽ đến trễ ở buổi họp sáng nay do mãi chạy bộ. Bạn cứ yên tâm, không ai có thời giờ quan sát bạn đâu.
2. Bạn không phải là người chạy chậm khi chạy bên bạn đồng hành vào một ngày sương mù hay lúc trời lạnh thấu xương hay ẩm thấp tột độ, các bạn sẽ cùng nhau cười ngất ngưỡng về một show hài nào đó mà bạn xem được tối hôm qua hoặc nghiêm nghị suy tư và bàn tính về những khát vọng tương lai. Bạn không thể là người chạy chậm khi bạn mãi bận chiêm ngưỡng khung cảnh đẹp mê tơi ven đường, khi hình bóng của bạn làm sáng lên những ngọn đèn đường được kích hoạt do sự di động, khi bạn phải nhấn nút của thiết bị iPod Shuffle lập đi lập lại bài hát mà bạn yêu thích. Bạn không quá chậm khi còn bận thưởng thức không gian yên tịnh của những buổi sáng sớm, trước khi mặt trời mọc, trước khi thế giới choàng tỉnh để bắt đầu sinh hoạt thường nhật của nó. Bạn không thể chậm khi bạn bắt gặp một runner đơn độc khác và lên tiếng “Chào bạn!” hay “Phản quang neon đẹp lắm!” và các bạn không thể nhìn rõ nụ cười của nhau qua màn đêm dầy đặc. Bạn không thể bị gọi là chạy chậm khi bạn phải ngắm cảnh mặt trời mọc và lắng nghe tiếng chim líu lo hót trên những ngọn cây.
3. Bạn không thể chạy chậm khi còn phải lo nhìn chòng chọc vào cặp đùi sung sức hay lắng nghe âm thanh của bàn chân dẵm lên nền xi-măng, trên con đường đất, hay thậm chí trên máy treadmill. Bạn sẽ kinh ngạc khi thấy những cây số ngày càng trở nên dễ dàng hơn và bạn trông chờ cho đồng hồ báo thức vang lên lúc 5:30 sáng.
4. Bạn không thể là người chạy chậm khi bạn có nhiều bộ đồ chạy bộ hơn là những bộ đồ bình thường. Bạn không thể bị gọi là chạy chậm khi bị mất cảm giác trên các ngón tay khi trời băng giá hay khi mồ hôi vả ra như tắm vào một ngay trời oi bức.
Bạn thấy không, dù chậm hay nhanh, tất cả trong chúng ta, những người chạy bộ đều có một trải nghiệm như nhau, và bạn nên nhớ không hề có những đòi hỏi hay ràng buộc là chúng ta phải chạy pace gì khi chúng ta đặt chân lên vạch xuất phát hay băng ngang mốc về đích. Bạn cũng không phải chạy chậm khi bạn phải dừng ở trạm nước, nốc một ngụm trước khi chạy tiếp. Hay cuối cùng dừng lại và bấm ngưng Garmin, Strava, RunKeeper, Endomondo, hay bất cứ thiết bị gì bạn ưa xài và nhìn vào thành tích bản thân và nói một mình, “Quá giỏi!”
Thậm chí bạn cũng được trải nghiệm những đau thương mà chạy bộ mang lại như những hổ báo được trải nghiệm. Bạn không phải chạy chậm khi bạn được hưởng cái cảm giác “đau mà sướng” khi lăn bắp vế trên cái ống lồi lõm bằng xốp để tống khứ lactic acid đang tích tụ trong cơ bắp. Bạn đã đạt được nỗi đau ngọt ngào của chạy bộ bằng công sức của chính bạn. Vậy thì cứ tha hồ mà thừa hưởng nó nhé!
Bạn không chạy quá chậm khi nốc ly sữa sô-cô-la để nạp protein với mục đích hồi phục phần cơ bị hư hại do chạy bộ và bạn tự hỏi hình như mình cũng từng nốc cái chất lỏng này hồi 7 tuổi thì phải. Bạn không chạy chậm lắm đâu khi đắn đo suy nghĩ trong các loại dinh dưỡng nạp nhanh trong lúc chạy bộ như Gu, gummies, energy bar, loại nào hợp với mình. Hay là sau một buổi tập chạy bạn ngồi đó với bạn cùng chạy trong nhóm và ôn lại cung đường mới chạy sáng nay và chúc mừng cho những người mới đạt được PR. Bạn không phải chạy quá chậm khi cả đám kéo vào nhà hàng Bún Bò Gánh gần khu đi bộ đường Nguyễn Huệ và làm một bụng no nê để đền bù năng lượng tiêu hao sau một buổi chạy dài.
Bạn không hề chạy chậm khi bạn chạy cái ultra đầu tiên, cái FM đầu tiên, cái HM đầu tiên, cái 5K đầu tiên, hay một ki-lô-mét đầu tiên.
Bạn tôi ơi, bạn không bao giờ bị coi là chậm để trở thành một runner. Sự thật thì bạn đã là dân chạy bộ chính hiệu rồi. Vì thế bạn không còn lý do gì để biện hộ nữa nhé. Nào, xỏ giày vào và chân này bước trước chân kia!
Chậm hay nhanh không thành vấn đề, chúc bạn một ngày chạy tốt!
Bruce Vu
FL, USA
