Môn thể thao chạy bộ thu hút từ già đến trẻ, đủ mọi tầng lớp trong xã hội là điều không thể chối cãi được. Những ai đã một lần thử qua chạy bộ thì sẽ tiếp tục trở lại với bộ môn này; điều khiến họ tiếp tục trở lại với chạy bộ là chiến thắng bản thân. Tuy nhiên, cũng có không ít người không dám đến với chạy bộ, đơn giản là vì họ lo sợ.
Cái gì đã khiến người ta sợ hãi không dám thử qua chạy bộ? Chúng ta hãy tìm hiểu họ sợ gì và làm sao để vượt qua sự sợ hãi này. Sau đây là 7 mối lo sợ hàng đầu.
1. Tôi sợ tôi là kẻ chạy chậm nhất trong lịch sử chạy bộ.
Tốc độ luôn là mối lo lắng hàng đầu của dân chạy bộ. Vạn sự khởi đầu nan! Vả lại, chạy bộ mang lại cho chúng ta nhiều điều lý thú khác, nhiều hơn là chạy nhanh trong vài kilomét.
Khắc phục:
Để vượt qua mối lo này thì bạn cần phải có một lịch tập để cải thiện tốc độ. Nếu muốn chạy nhanh hơn thì nên kết hợp các bài tập interval (chạy từng đoạn) và tempo (chạy nhanh vừa phải và ráng giữ tốc độ ở một cự ly cố định) vào lịch tập. Điều quan trọng là chỉ nên so sánh kết quả thành tích (tính bằng pace) của mình ở tuần này so với tuần trước thay vì đi so sánh với người khác.
Một cách cải thiện khác để không bị coi là chạy chậm là tập luyện theo kiểu “có công mài sắt có ngày nên kim”, bạn sẽ không tập trung vào thời gian nữa. Hãy ghi lại quá trình chạy: tuần này chạy bao nhiêu ngày, chạy được xa cỡ nào, và cơ thể cảm thấy có ổn không.
2. Tôi sẽ không hoàn tất đường chạy và sẽ bỏ cuộc giữa chừng.
Chạy bộ thật ra không dễ. Điều làm bạn lo sợ cũng là điều đem lại cho bạn niềm tự hào. Nếu chạy bộ dễ dàng thì bạn đâu phải ngờ vực bản thân. Chạy một cự ly mới, ngọn đồi cao, cây cầu dài hay là muốn thử phá kỷ lục cá nhân (PR) hay bất cứ mục tiêu của bạn sẽ là gì đi nữa — sẽ có lúc bạn bị chùng bước. Nhưng bạn phải vượt qua không những thử thách về sức lực mà quan trọng hơn là rào cản tâm lý, để có được kết quả như mong muốn.
Khắc phục:
Niềm tin là chìa khóa thành công. Bạn cần phải tập cho trí não chỉ nghĩ đến những điều tích cực và vượt qua những lúc mệt mỏi khi chạy bộ. Thường thì tâm trí của chúng ta bỏ cuộc trước khi cơ thể đầu hàng, vì thế bạn cần phải luyện tập tâm lý ngoài luyện tập thể lực.
Bạn cần phải tìm đến nhưng câu thần chú đầy đồng lực như: cơn đau chỉ là tạm thời, đường đi khó không khó vì ngăn sông cách núi, vinh quang đang chờ ta ở phía trước, v.v. Khi nỗi ngờ vực trỗi lên trong tâm trí, bạn sẽ dập tắt chúng và thay vào đó bằng cách lập đi lập lại mấy câu thần chú đầy động lực.
Bạn sẽ không chịu bỏ cuộc, bạn chỉ không hoàn tất cuộc đua vì bị chấn thuơng mà thôi. Bạn sẽ không chấp nhận cho tâm lý chiến thắng bản thân, nhưng bạn cũng sẽ biết dừng lại khi cơ thể suy nhược.
3. Tôi sẽ bị chấn thương.
Chấn thương xảy ra rất thường xuyên trong chạy bộ, thậm chí những VĐV đỉnh cao cũng không tránh khỏi. Nỗi lo sợ bị chấn thương sẽ chế ngự bạn nếu bạn để nó tự do.
Khắc phục:
Hầu hết các chấn thương là hệ quả của luyện tập quá độ hay không có quân bình. Bạn cần phải chạy thông minh hơn bằng cách lắng nghe cơ thể và làm mọi điều có thể để giữ thể trạng tốt và khỏe mạnh.
Bạn sẽ tránh chấn thương bằng cách tích lũy và nâng cự ly từ từ, biết căng cơ sau khi chạy và tôn trọng những ngày nghỉ. Cơ thể sẽ gửi cho bạn tín hiệu, cố gắng chạy qua những cơn đau nhẹ thường đưa đến những kết thúc không được hay.
4. Tôi sẽ là kẻ chạy bộ vụng về, thừa cân, không giống ai.
Bắt đầu một môn thể thao nào cũng cần một quá trình học hỏi. Đừng nghĩ rằng bộ môn này không đòi hỏi cây vợt hay quả bóng là bạn không cần học cách chạy. Những sải chân ban đầu chắc chắn sẽ cảm thấy vụng về.
Khắc phục: Nên ghi nhớ chả có ai thèm để ý đến dáng chạy của bạn. Mọi người đều bận tâm với việc riêng của họ. Ở vạch xuất phát ai cũng phải tập trung vào mục tiêu của riêng họ. Bạn sẽ không nằm trong tầm nhắm của họ.
5. Tôi không phải là dân chạy bộ thật sự. Mọi người sẽ nhận ra tôi bị lạc vào nhóm này.
Cái gì cũng đòi hỏi thời gian để thích nghi. Chúng ta không ai có thể biết được cái gì xác định được dân chạy bộ “thật sự” vì thế chúng ta còn do dự tự gọi mình là dân chạy bộ. Tự nhận như vậy sợ người ta cười, người ta nghĩ mình nói đùa, hay người ta cho là mình quá tự tin.
Khắc phục:
Một khi bạn xỏ giày vào để chạy bộ, thì theo định nghĩa đơn giản bạn là người chạy bộ. Không cần biết chạy nhanh hay xa cỡ nào! Chạy bộ là một động từ, người thực hành điều đó là danh từ, gọi là người chạy bộ hay dân chạy bộ (runner). Đơn giản có thế thôi.
6. Tôi sẽ ghét nó.
Nếu bạn từng bị phạt chạy một vòng sân vận động hoặc bị bắt chạy thử một dặm trong lớp học thể dục thể thao, thì bạn đã từng có một bắt đầu không được tốt lắm với chạy bộ. Điều tự nhiên là bạn sẽ nghĩ là mình căm ghét cái bộ môn đã làm mình thành đứa trẻ vụng về, từng ngã chúi mũi trên đường chạy thuở tiểu học. Nhưng nên nhớ chạy vì bị bắt buộc với chạy do mình lựa chọn rất khác nhau. Hôm nay bạn chạy vì muốn cải thiện sức khỏe, muốn tham gia cuộc đua, muốn có thêm bạn bè trong các câu lạc bộ. Điều quan trọng là bạn phải thử thì mới biết được là mình có còn ghét nó nữa không.
Khắc phục:
Tiếp tục. Càng chạy thì càng tốt hơn, khỏe hơn và nhanh hơn. Chạy bộ là môn thể thao đáng đồng tiền bát gạo mà bạn cần đầu tư vào. Từ từ bạn sẽ cảm thấy thích thú với những cự ly mới, chạy nhanh hơn, chạy chung với nhóm, chạy ở giải đua. Thế rồi cũng có ngày chạy bộ sẽ trở thành hoạt động chính trong ngày mà bạn trông đợi để thực hiện.
7. Tôi sẽ yêu nó.
Haha, nếu bạn đã yêu chạy bộ rồi thì bạn đã trở thành một trong những kẻ bất thường điên cuồng với chạy bộ và những gì liên quan đến nó.
Khắc phục:
Ồ, không nên! Chúng tôi chào mừng bạn đến với câu lạc bộ. Chúng tôi, những kẻ bất thường, hân hạnh chào đón và hẹn gặp bạn trên các cung đường.
Bruce Vu
FL, USA
(dựa theo ý tưởng của Monica Olivas – 7 Common Running Fears and How to Conquer Them)
