Hai tuần áp dụng chương trình giảm đường dường như là một “điệp vụ bất khả thi”.

Hai tuần áp dụng chương trình giảm đường dường như là một “điệp vụ bất khả thi” với gia đình Heaher Millar. Họ đã làm điều đó như thế nào khi thực đơn thường ngày vốn dĩ không thể thiếu những món ngọt?
Phần 1: Sự thật về đường
KỲ 2 (TIẾP THEO VÀ HẾT): TẠM BIỆT ĐỒ NGỌT!
NGÀY 3
Chúng tôi đã dần đi vào nề nếp. Căng thẳng đã giảm, nhưng chúng tôi sắp đầu hàng món bánh mì nguyên hạt (còn gọi là bánh mì nâu), “món ruột” của bác sĩ Lustig. Tôi cầu cứu trên Facebook. Bạn bè hiến kế: bánh muffin làm từ bột nguyên hạt, burrito, trứng, phô mai, khoai tây nghiền đút lò. Hầu hết các gợi ý đều áp dụng được.
Bánh muffin làm từ bột nguyên hạt
NGÀY 4
(Thứ bảy). Tôi dành buổi sáng làm những món ăn ít đường như táo hầm (băm nhuyễn táo, thêm nước, chanh và mứt, một ít đường, trộn đều và bỏ vào lò vi ba). Tôi giảm 1/3 lượng đường khi làm bánh muffin và trộn bột mì nguyên hạt vào bột mì trắng.
Nhược điểm của việc ăn ít đường là bạn phải mất nhiều thời gian chế biến thức ăn. Thống kê cho thấy 80% thực phẩm ở siêu thị Mỹ có đường bổ sung, phần lớn là những loại thực phẩm tiện lợi, ăn liền.
“Người ta than phiền rằng tự làm đồ ăn ít đường tốn tiền và thời gian hơn. Thế nhưng, thời gian hay sức khỏe, tiền bạc hay sức khỏe? Bạn phải chọn lựa thôi”, trích lời bác sĩ Lustig. Tuy nhiên, bạn có thể tranh thủ thời gian: vừa nấu bữa tối vừa chuẩn bị cho ngày hôm sau: pha bột, ngâm đậu chẳng hạn.
NGÀY 9
Tôi nhận ra rằng mình có nhiều năng lượng hơn, nhờ bữa sáng “chắc bụng”. Tôi không ăn vặt vì không thấy đói giữa các bữa. Tôi không còn thèm món mì hoặc bánh mì trắng nữa.
NGÀY 10
Đang cần đi chợ nhưng không có thời gian nên đành mua một hộp súp gà cho con gái mang lên trường ăn. Món này có 4g đường, cũng đỡ hơn một chiếc bánh ngọt!
Hết bột mì nguyên hạt, tôi xài đỡ bột nhào chua vậy. Trà xanh thay cho nước trái cây, nhưng bữa trưa thế này là thất bại. Tự nhủ: “Lần sau chuẩn bị tốt hơn nhé!”.
NGÀY 11
Chúng tôi mời bạn bè đến ăn tối, thế là “bể kế hoạch” với những món ngon như khoai tây đút lò và tất nhiên không tránh khỏi đường. Cũng may, một chị bạn mang một hộp chocolate mà chị bảo là “ít đường”. Tôi kiểm tra thành phần: chocolate, trứng, bơ. 10g đường một phần. Không đến nỗi nào! Tôi chưa bao giờ hình dung ăn luôn một thỏi chocolate hóa ra lại tốt hơn.
Bác sĩ Lustig khuyên nên tự chiêu đãi một bữa như vậy mỗi tuần một lần. Ông cho rằng, ngày xưa thỉnh thoảng người ta mới ăn tráng miệng và đó là thói quen tốt.
Chúng tôi đã “thả ga” với nhiều món, trong đó có khoai tây đút lò.
NGÀY 12
Tình hình rau củ. Hôm nay tôi học làm món xà lách Hy Lạp, theo lời khuyên của Hiệp hội Tim Mỹ, mới phát hiện mấy loại rau nằm chỏng chơ trong tủ lạnh đã hai tuần. Bài học kinh nghiệm: Đi chợ mua rau chỉ đủ dùng trong 4 hoặc 5 ngày.
NGÀY 13
Hôm nay đi siêu thị. Vừa bước vào cửa, tôi bỗng dưng hoa mắt và có cảm tưởng mọi thứ đều đồng thanh hét lên: “Đường, đường, đường!”. Bánh ngọt, bánh quy, kem, nước ép, nước ngọt, kẹo, snack, tá lả… Tôi bèn nhảy tót sang gian hàng thực phẩm tươi.
NGÀY 14
Chúng tôi đã làm được! Con gái hoàn toàn không phản kháng món bánh-mì-nguyên-hạt-bơ-dâu kinh điển nữa. Tôi cảm thấy một sự thay đổi lớn: bàn ăn đã nhiều đậu, hạt, protein hơn và bớt đi đồ ăn đóng gói, bánh ngọt.
Về phần 200 calories mỗi ngày, tôi cũng không chắc nữa vì đâu có ngồi cộng trừ chi li như vậy. Thế nhưng, chắc chắn rằng chúng tôi đã giảm rất nhiều đường, đặc biệt vào bữa sáng, lâu lâu mới tự thưởng cho mình một món tráng miệng. Chúng tôi dùng nhiều protein và chất xơ hơn trước. Sau khoảng 10 ngày, chúng tôi đã không còn ám ảnh về đường. Chồng không trêu tôi nữa, con gái thì ngoan ngoãn vô cùng.
…
NGÀY 15…
Mua cho chồng một hộp ngũ cốc, loại anh thích nhất, nhưng anh vẫn vớ lấy cái bánh muffin nguyên hạt. Anh quên mất là đã hết 14 ngày thử thách rồi chăng? Hay là thử nghiệm của tôi đã thành công trên cả mong đợi?
Trích nguồn Khỏe Đẹp Rạng Ngời
