Trước khi trả lời, thử nghĩ xem phải chăng chàng cũng đang hỏi câu tương tự như thế về bạn. Thực tế, một nửa số người hăng hái với chuyện ấy thường nhiễm bệnh lây qua đường tình dục (STD) ở tuổi 25.
Đừng lo ngại rằng chuyến tàu ân ái phải đi vào trạm dừng đáng sợ nào. Khỏe Đẹp Rạng Ngời sẽ tiết lộ những cách thông minh và an toàn nhất để định hướng cho bạn. Đây không phải là phán xét mà chỉ là đôi lời tư vấn thôi bạn nhé!

Tổn thương cơ thể lẫn tinh thần
Cuối năm 2011 là thời điểm tròn 6 tháng Vũ Ngọc Lan (32 tuổi, TP. HCM) quen với chàng phi công. Khi bắt đầu thấy kiệt sức, cô nhận ra tình trạng mệt đừ như bị cúm nhẹ của mình và hạch bạch huyết ở háng sưng lên liên quan đến nhiễm trùng nấm men, loại bệnh mà cô biết có thể là hậu quả do quan hệ tình dục nhiều.
Không quá lo lắng, Ngọc Lan đến bệnh viện để kiểm tra sức khỏe tổng quát.
Bác sĩ đã chỉ ra vài điều mà trước đó cô không hề chú ý: một chỗ sưng u riêng rẽ không đau gần âm đạo, nhỏ hơn cục tẩy. Nó giống như một mụn nhọt nhưng lại không phải. “Sau chữ herpes do bác sĩ chẩn đoán, tôi nghĩ mình không còn nghe được từ nào khác”, Ngọc Lan nhớ lại.
Hạch bạch huyết sưng phồng là một dấu hiệu chỉ rõ cô bị nhiễm virus herpes simplex 2, nghĩa là HSV-2 hay bệnh herpes sinh dục. Lúc ấy, anh bồ trẻ đa tình của Ngọc Lan phủ nhận chuyện mình bị bệnh và từ chối đi xét nghiệm. Thế là quan hệ của họ đổ vỡ, để lại cô một mình xoay xở với căn bệnh truyền nhiễm và tinh thần bị tổn thương.
Thật ra, bệnh của Ngọc Lan không hiếm gặp. Tại một số nước phát triển như Mỹ, hằng năm có đến 19 triệu ca bệnh truyền nhiễm mới và ít nhất 80% phụ nữ trên toàn cầu sẽ mắc tối thiểu một loại bệnh ở vùng sinh dục tại một giai đoạn nào đó trong cuộc đời.
Tuy nhiên, một mặt STD thuộc về nhóm bệnh được chẩn đoán là thông thường nhất trên trái đất, mặt khác chúng cũng nằm trong số những bệnh đáng xấu hổ và khiến cuộc sống của phụ nữ thay đổi nhiều nhất.
Nguy cơ nối tiếp
“Ôi, không phải mình. Mình đâu phải là dạng người bị bệnh lây qua đường tình dục”, hầu hết mọi người đều nghĩ về bản thân theo cách đó. Tuy nhiên, sự thật nằm ở chỗ: Có khả năng bạn sẽ đụng độ một loại STD do bản thân, chồng hoặc người yêu mắc phải.
Vấn đề đối với bác sĩ lẫn bệnh nhân chính là hầu hết STD không có chứng cứ xác thực. Gần như tất cả những người bị herpes vùng sinh dục đều không xuất hiện những triệu chứng nghiêm trọng nên họ ít khi tìm đến bệnh viện để kiểm tra. Ngoài ra, dù việc xét nghiệm bệnh chlamydia dễ dàng, nhưng rất ít bạn gái chủ động đi khám, bất chấp thực tế các tế bào cổ tử cung mềm yếu của họ rất dễ bị bệnh truyền nhiễm tấn công.
Gây rắc rối không kém là chiều hướng sinh sôi nảy nở chưa từng thấy ở STD, chẳng hạn như hiện có hơn 100 loại HPV và giới nghiên cứu phát hiện ra các biểu hiện kháng thuốc mới của bệnh lậu. Khoa Y thuộc trường đại học Texas, Mỹ, cũng đã nghiên cứu và nhận thấy hầu hết mọi loại STD đã bắt đầu nhảy lên miệng, theo đường quan hệ tình dục bằng miệng. Đây là vị trí chúng có thể phát tán nhanh, nhưng khó bị phát hiện hơn.
Hậu quả tồi tệ nhất
Có mẹ là một bác sĩ từng tốt nghiệp trường y ở nước ngoài, Hoàng Vũ Hương Ly (21 tuổi, Hà Nội), tiếp nhận kiến thức về STD khá sớm. Tuy vậy dù cô cẩn thận dùng vòng tránh thai, nhưng lại không bận tâm đến bao cao su. Cho đến một ngày, Hương Ly hoàn toàn sửng sốt khi được chẩn đoán nhiễm bệnh chlamydia. Cô tâm sự: “Điều tồi tệ nhất chính là nỗi hổ thẹn”.
Những hình ảnh liên quan đến STD không phải là một phần bình thường của hoạt động tình dục. Đó là lời nhắn gửi không chỉ khiến người ta rối loạn cảm xúc mà còn gia tăng nguy cơ mắc bệnh truyền nhiễm.
“Khi các loại STD được xem như những điều khác thường dơ bẩn và xấu xa, mọi người thường có chiều hướng giảm nhẹ tầm quan trọng của tình trạng này”, bác sĩ Trần Phương Hạnh, bệnh viện Phụ sản Quốc tế, TP. HCM, giải thích. Vì thế, thay vì cân nhắc các khả năng có thể xảy ra, mọi người lại chấp nhận tâm lý nó-không-thể-ập-đến-với-mình trong khi điều này tác động không nhỏ đối với quyết định liên quan đến tình dục ở tuổi trưởng thành.
Chuyện bình thường mới mẻ
“Chuyện đó không thể xảy ra với tôi” và “Nó đã xảy ra với tôi” không dễ dàng cùng tồn tại. Đây là dạng bùa mê kép về mặt tâm lý: Những phụ nữ bị lây nhiễm tự khiển trách và phán xét bản thân, đồng thời cảm thấy mình bị người khác trách cứ, xét đoán. Họ tự xem mình là người thiệt hại và cho rằng người khác cũng sẽ nghĩ vậy.
Trên phương diện y khoa. STD thường lu mờ đi khi so sánh với hệ quả phụ là cảm xúc. “Về mặt cơ thể, những thứ như chlamydia chỉ là một căn bệnh truyền nhiễm cũng giống bệnh cảm lạnh vậy”, bác sĩ Nguyễn Phương Hạnh lưu ý. Việc phát hiện bệnh sớm sẽ giúp chúng ta dễ dàng chữa trị bằng kháng sinh azithromycin.
Một nỗi lo thiếu căn cứ khác là STD đồng nghĩa với mất khả năng sinh sản ngay lập tức. Những bệnh liên quan đến chlamydia và bệnh lậu có thể để lại sẹo ở cơ quan sinh sản, dẫn tới tai họa cho khả năng sinh con. HPV và herpes không đặc biệt tấn công năng lực làm mẹ, nhưng cơn bùng phát bệnh suốt thời gian mang thai có thể gây hại cho em bé và vì thế bạn phải sinh mổ.
Điều then chốt là cần phát hiện bệnh truyền nhiễm trước khi nó có thể phát triển hoặc đe dọa kế hoạch thụ thai. Bác sĩ Nguyễn Hữu Trung, bệnh viện Từ Dũ, TP. HCM, chia sẻ: “Bạn nên cho bác sĩ biết toàn bộ tiền sử bệnh và làm xét nghiệm trước lúc mang thai”.
Dù vậy, sau khi nhiễm bệnh, sự lo ngại đổ vỡ tình yêu lại lớn hơn bao giờ hết. Nỗi lo này như quả bom tấn, giàu sức công phá đến nỗi những bạn gái nhiễm bệnh thường không mở lòng với bất kỳ mối quan hệ thân thiết nào. “Tuy nhiên, thực tế là hàng triệu người bị STD không phải đều ru rú trong nhà. Họ vẫn yêu đương và có con”, bác sĩ Trần Phương Hạnh cho biết.
Để thoát khỏi tình trạng này, bạn cần học cách đối phó với cảm giác hổ thẹn và vết nhơ trong lòng thông qua liệu pháp trò chuyện gọi là “tái cấu trúc nhận thức”. Theo cách này, bạn nên tìm đến bác sĩ tâm lý, bác sĩ sản khoa. Họ sẽ giúp những bạn gái trẻ chống lại suy nghĩ sai lầm rằng: “STD là dơ bẩn” bằng lập luận thực tế, hợp lý hơn như: “STD không hề xấu xa hơn bệnh cúm thông thường”. Bên cạnh đó, sự phổ biến rộng rãi của STD cũng đồng nghĩa rằng biết đâu chàng của bạn cũng từng phải đối phó với nó.
Bạn trai của Hoàng Linh (30 tuổi, Nha Trang, Khánh Hòa) ở vào trường hợp này. “Tôi lo anh ấy sẽ nghĩ mình lừa dối” khi kể với người yêu về lời chẩn đoán bệnh trong cảm giác bồn chồn, nhưng cô không ngờ lại nghe anh thú nhận bị chlamydia trước khi quen Linh. Cả hai cùng chữa trị và hiện đã khỏi bệnh. Nguyên tắc mới của Hoàng Linh: Cô sẽ không quan hệ tình dục thiếu an toàn với bất kỳ ai cho đến khi cả hai đều được xét nghiệm.
Ánh sáng luôn ở cuối đường hầm
Về phần mình, Ngọc Lan, nhân vật ở đầu bài viết này, không nghĩ bệnh herpes sinh dục của cô lại nặng hơn một chứng rối loạn da thông thường (hầu hết bác sĩ cũng cảm thấy tương tự như thế). Sáu tháng sau khi được chẩn bệnh, cô gặp một chàng trai khi đi dự tiệc. Một tháng hẹn hò vui vẻ, nhưng không hề có chuyện “mây mưa” trôi qua, Lan biết đã đến lúc nói ra chuyện của mình. Cô lấy can đảm bằng một ly rượu vang. Ngọc Lan chia sẻ: “Tôi nghĩ anh ấy sẽ chạy trốn, nhưng chàng lại có vẻ nhẹ lòng hẳn. Sau này, chúng tôi trở thành người yêu của nhau. Dù bị tổn thương như thế rồi lại được anh ấy chấp nhận… mọi chuyện cứ như mơ!”.
Theo lời tư vấn từ bác sĩ, nếu biết mình sắp có một đêm nóng bỏng, Ngọc Lan uống thuốc trước 1-2 ngày để giảm nguy cơ lây nhiễm và luôn sử dụng bao cao su. Nếu nghi ngờ đợt bùng phát sắp tấn công, cả hai không làm chuyện ấy. Gần một năm sau, bạn trai của Lan vẫn không bị nhiễm herpes.
Giờ đây, cô xem bệnh STD của mình giống một vết thương do sơ ý bị cắt trúng tay. “Nó là mối phiền toái khó chịu, nhưng sẽ không giết chết bạn. Dĩ nhiên, với điều kiện bạn không để sự xấu hổ hay hoảng sợ ngăn cản mình hành động có trách nhiệm và làm xét nghiệm đầy đủ”, Ngọc Lan tâm sự.
>>Bệnh mụn giộp dễ lây qua đường tình dụ
